Mô tả
Đêm định mệnh trên tàu Titanic – Walter Lord
Mọi thứ trên Titanic đều khổng lồ, trừ số tàu cứu sinh
Titanic là con tàu chở khách lớn nhất vào thời đó. Kết cấu thép của nó được cố định bởi 3 triệu đinh tán nặng 1.200 tấn, 29 nồi hơi sản xuất đủ năng lượng để đạt được 50.000 mã lực và tốc độ trung bình 21 hải lý/ giờ (hơn 24 dặm/ giờ). Con tàu dài 270 m tính từ mũi đến đuôi và rộng hơn 28 m. “Tóm lại, Titanic cao 11 tầng và dài như 4 khu phố”, Walter Lord đã viết trong cuốn lịch sử về vụ chìm tàu Titanic, A Night to Remember.
Rất ít hành khách lo lắng khi Titanic va chạm với tảng băng trôi
Trong cuốn sách xuất bản năm 1955 của mình, Walter Lord đã nói chuyện với hơn 60 người sống sót trên Titanic. Họ bất ngờ tiết lộ hành khách trên tàu không hề quan tâm khi vụ va chạm với tảng băng trôi xảy ra. Nhiều người ở khoang hạng nhất và hạng hai hầu như không cảm thấy tác động gì. Họ quay trở lại công việc đang làm hoặc hỏi các thành viên thủy thủ đoàn tại sao động cơ của tàu lại dừng.
Không lâu sau mọi việc dần sáng tỏ, theo lời kể của Lord: “Xa trên boong A, hành khách hạng hai Lawrence Beesley nhận thấy một điều bất thường. Khi bắt đầu xuống phía dưới để kiểm tra cabin của mình, anh ấy cảm thấy chắc chắn cầu thang ‘không ổn lắm.’ Chúng có vẻ bằng phẳng, nhưng chân của anh ấy không đặt xuống được đúng chỗ. Theo cách nào đó, chân anh liên tục đi lạc về phía trước và mất thăng bằng… như thể các bậc thang bị nghiêng xuống phía mũi tàu”.
Hành khách và thủy thủ đoàn không nhận được hướng dẫn rõ ràng về cách lên thuyền cứu sinh. Khi mọi người bắt đầu nhận thấy rõ con tàu bị nghiêng dần, việc đưa người lên thuyền cứu sinh trở nên hỗn loạn. Phụ nữ và trẻ em được lên tàu trước, với sự ưu tiên nhất định dành cho hành khách khoang hạng nhất và hạng hai; hành khách nam được yêu cầu (hoặc lựa chọn) ở lại với con tàu. Thuyền cứu sinh được hạ xuống khi chỉ mới đầy một nửa số ghế. Hành khách hạng ba (dù là nam hay nữ) đều phải tự lo cho mình.


