Chết Ở Venice – Thomas Mann (Nobel VH 1929)

75.000 

Nhà phát hành: NXB Trẻ
Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Trẻ
Tác giả: Thomas Mann
Loại bìa: Bìa gập
Năm xuất bản: 2014
Số trang: 198
Chất lượng truyện: 95%
NOBEL VĂN HỌC 1929

còn 1 hàng

Mô tả

“Chết ở Venice” sẽ làm ta nhớ đến “Người đọc” với kết cấu kể chuyện tuần tự truyền thống, chương một dẫn dắt vào đề, chương hai giới thiệu nhân vật chính, chương ba giới thiệu bối cảnh diễn ra sự việc, chương bốn diễn biến sự việc và chương năm đạt đến cao trào. 
 
 
Thomas Mann viết “Chết ở Venice” với những đoạn trần thuật dài dòng và hầu như không sử dụng đến các câu thoại. Ngôn từ trau chuốt khiến người đọc dễ dàng hình dung được khung cảnh, hiểu được những so sánh đậm chất thần thoại khi tác giả muốn chuyển tải cảm xúc nhân vật.
 
 
“Chết ở Venice” không già nua vì tuổi tác của Aschenbach, không đau đớn vì một tình yêu trái với đạo đức, không tăm tối và chết chóc vì dịch bệnh, “Chết ở Venice” đẹp như chính Venice bồng bềnh giữa sóng nước và những câu chuyện thần thoại. Vậy mà mỗi câu, mỗi chữ đều day dứt và đầy ám ảnh khi khắc họa từng bước Aschenbach đánh mất phẩm giá, trở nên lố bịch và vô liêm sỉ.
“Chết ở Venice”, với Gustav Aschenbach là chết trong lòng người tình, chết trong những cảm xúc bùng nổ đẹp nhất của cuộc đời nhưng cũng là cái chết quắt queo, kiệt quệ của một kẻ đã gạt bỏ và từ chối chính mình. Cuộc chiến của Apollo và Dyonisos kết thúc với phần thắng chẳng nghiêng về phía ai, riêng Aschenbach thì là kẻ tế thần tội nghiệp…
Thomas Mann (1875-1955) là một tiểu thuyết gia, tác giả truyện ngắn, nhà phê bình xã hội, nhà nhân đạo, người viết tiểu luận và nhà văn đoạt giải Nobel văn học năm 1929. Ông nổi tiếng với một loạt các tiểu thuyết mang tính tượng trưng cao, tính châm biếm, đặc biệt là ở cái nhìn sâu sắc về tâm lý của người nghệ sĩ và giới trí thức. Chết ở Venice, kiệt tác thời kỳ đầu của ông, mô tả sự tìm kiếm tình yêu và cái đẹp giữa một xã hội mà sự cao cả đang suy đồi.

[/chitiet]

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Chết Ở Venice – Thomas Mann (Nobel VH 1929)”